Chị nhớ em nhiều, người bạn của chị

Nhìn quanh căn phòng trống không lại càng khiến nỗi nhớ em ùa về, Banh của chị ơi!

Chúng ta đã cùng ăn, cùng uống, cùng chơi suốt ngần ấy năm trời. Vậy mà giờ em đã ra đi mãi mãi. Chị không biết phải mất bao lâu để có thể vơi đi nỗi đau nay. Chúng ta đã ở bên nhau suốt mười năm trời đủ để trở thành một tri âm tri kỷ. Thời gian ấy đủ làm em gắn bó với gia đình mình rất nhiều. Giờ đây mẹ cũng đang rất buồn, không khí trong nhà trầm lắng một cách lạ thường và dường như không ai muốn khơi gợi lại nỗi đau này.

Lúc trước chị không thích việc đến trường. Đó là thời gian đầu chuyển cấp, bởi vì trong lớp không tìm được người bạn nào hợp tính hợp ý nên chị không có bạn. Suốt một khoảng thời gian dài, chị từ một cô bé vui tươi năng động nay là trở nên trầm mặc lạ kỳ. Mẹ dường như phát hiện ra điều đó nên đã luôn tìm cách giúp chị cảm thấy tốt hơn. 

Sau đó mẹ đón Banh về nhà. Em là một chú chó cảnh rất đẹp với bộ lông màu trắng. Ngay từ giây phút đầu nhìn em rất sạch sẽ và ngoan ngoãn nên chị đã có cảm giác quý mến. Người nhà mình ai cũng yêu quý em. Nhờ có em mà chị cảm thấy vui vẻ hơn khi mỗi ngày trôi qua. Chị đã không còn cảm thấy quá buồn rầu nữa vì bên cạnh chị luôn có Banh mỗi lúc vui hay buồn. Chị đã tự hỏi, liệu một ngày chị sẽ nghĩ đến việc tìm một nơi chó mèo chết chôn ở đâu…

Người bạn thân thiết của chị

Cứ như thế, mỗi ngày em lại yếu đi một chút.

Thời gian trôi nhanh cũng đã mười năm chúng ta trở thành gia đình của nhau. Đây là một con số dài với loài chó, cũng là một khoảng thời gian mà một đời người mấy khi quen biết ai đó. Cho nên gia đình chị rất quý em. Và tất nhiên rằng ai ai cũng cảm nhận được tình yêu và lòng trung thành của em đối với cả nhà. Lúc đó chị thường nghe mẹ bảo rất ít chú chó có thể khoẻ mạnh qua mười năm. Nên từng ngày chị đều lo lắng và bất an về sức khoẻ của em.

Bắt đầu từ việc lười ăn, sau đó là vận động một cách chậm chạp. Những ngày cuối cùng em thậm chí còn không bước chân đi được. Rồi cũng đến ngày đó, ngày mà em ra đi. Đây là bệnh tuổi già nên em ra đi rất nhanh chóng và nhẹ nhàng. 

Dù đau buồn nhưng cả gia đình mình vẫn luôn cảm thấy an lòng vì cuộc đời của em đã kết thúc một cách yên bình như thế. Mẹ có nhờ người hỏi chó mèo chết chôn ở đâu. Mẹ nghe nhiều người nói rằng Vạn Sinh Cư ở miền Bắc là nơi hỏa táng và giữ tro cốt của chó mèo có tiếng. Ở đây linh hồn của chúng sẽ được an ủi mỗi ngày bởi lời Phật dạy. Nên dù ở Sài Gòn nhưng nhà mình vẫn quyết định gửi em ra miền Bắc. Gửi đến nơi an lạc đó với hy vọng em sẽ bắt đầu một kiếp sống mới vui vẻ.

Mọi người sẽ luôn nhớ em!

Em luôn ở mãi trong tim chị và bố mẹ!

> Mời mọi người đọc thêm bài viết:

Subscribe
Thông báo về
guest
0 Bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
0
Tham gia bình luận ngayx
()
x